Showing posts with label đảng phái. Show all posts
Showing posts with label đảng phái. Show all posts

Friday, June 19, 2026

Ý Nghĩa Của Chính Trị




Chiều hôm ấy, khi chỉ còn mình Don Camillo với Chúa, từ trên bàn thờ, Chúa thú thật với Don Camillo rằng:

“Về mặt chính trị quả tình con giỏi hơn ta”.
(Le petit monde de Don Camillo của Giovanni Guareschi)

Ý nghĩa của chính trị


Ai muốn nói sao thì nói, chính trị chỉ có một sự thật và mỗi hiện tượng chính trị đều phải quy hết vào sự thực đó hoặc từ đó mà nảy sinh ra.

Sự thực là:

- Chính trị là hết thảy những hành động nhằm duy trì mở rộng và tranh đoạt quyền lực.

 

Saturday, August 15, 2020

Mỹ: Tách biệt đảng và chính quyền

Chuyện người Mỹ cũng có quan tâm đến sự tách biệt sự hoạt động của đảng phái và sự hoạt động của chính quyền đã nổi lên khi tổng thống Mỹ Donald Trump định chọn Tòa Bạch Ốc làm nơi đọc diễn văn chấp nhận sự đề cử của đảng Cộng Hòa để ra tranh cử tổng thống vào tháng 11 năm 2020.

Sunday, December 22, 2019

Cựu TNS Cộng hòa kêu gọi ‘đặt quốc gia lên trên đảng phái’

Cựu thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa Jeff Flake của bang Arizona kêu gọi các thượng nghị sĩ Cộng hòa hiện nhiệm đặt "quốc gia lên trên đảng phái" khi phiên xét xử luận tội Tổng thống Trump bắt đầu.

Ông Flake, trong một bài bình luận mới đăng trên báo The Washington Post ngày thứ Sáu, nói các thượng nghị sĩ chớ nên "đồng lõa" và cảnh báo rằng nếu họ làm như vậy, họ "sẽ nhượng lại trách nhiệm hiến định của chúng ta [và] đặt ra tiền lệ nguy hiểm nhất."

Friday, March 8, 2019

Thái độ đối với chính trị


Bạn sẽ làm chính trị không và làm dưới mặt nạ nào? Không làm chính trị là một cách làm chính trị. Là bảo: "Tôi không quan tâm gì tới châu thành của tôi, tới xứ sở của tôi, tới việc thế giới". Là tránh né gió ngược, mỗi lúc chỉ tùy theo tư lợi nhất thời của mình mà lựa chọn hoặc chẳng lựa chọn gì cả. Là hi sinh những quyền lợi lâu bền của mình để được một sự yên ổn mong manh, vì những việc của châu thành, của xứ sở, của thế giới đó là việc của bạn. Hoặc đó là chính sách của con chó chết bị dòng nước mạnh cuốn đi rồi một làn nước cuộn đánh táp vào chỗ nước tù. Nhưng bạn còn sống sờ sờ đấy mà; bạn sẽ lội; bạn sẽ tự lèo lái bạn; vậy bạn sẽ làm chính trị. Không nhất định là thứ chính trị hoạt động, chiến đấu. Tôi chỉ xin bạn thu thập những yếu tố cần thiết để phán đoán, tóm lại để làm cái nhiệm vụ công dân của bạn. (...)

Thursday, April 13, 2017

Khi óc bè đảng là tiêu chuẩn cao nhất

Óc bè đảng là tiêu chuẩn cao nhất để đánh giá mọi thứ trong chế độ đảng trị. Điều này có thể nghiệm thấy qua nhiều việc xảy ra trong xã hội. Óc bè đảng có những nhược điểm có hại cho quốc gia, xã hội.

Thursday, January 12, 2017

Cái nhìn của người xưa về đảng phái

Nguyễn Văn Nghệ (Danlambao) - Tôi có một người bạn vong niên trước năm 1954 là đảng viên đảng cộng sản Việt Nam. Trên chiến khu ông được phân công phụ trách về báo chí, trong một lần nói chuyện với tôi về đảng này, phái nọ, ông đã dẫn lời Mao Trạch Đông: “Đảng ngoại vô đảng, đế vương tư tưởng; Đảng nội vô phái, thiên kỳ bách quái!” (Ngoài đảng không có đảng nào nữa, là ý nghĩ của vua chúa; Trong đảng mà không có phe phái, là chuyện vô cùng kỳ quặc!). Nghe xong tôi liền hỏi ông vì sao “Đảng ngoại vô đảng” lại là “đế vương tư tưởng?”. Ông đã chấp nhận với tôi làm người “bất tri vi bất tri” (không biết, nói là không biết). Thắc mắc ấy vẫn luôn bám lấy tôi.

Wednesday, April 11, 2012

Cần trở về với Marx-Engels để thoát khỏi cái tròng Mác-Lênin

Từ 66 năm nay, cái gọi là chủ nghĩa Mác – Lênin đã trở thành quốc giáo, được khẳng định trong Hiến pháp và hiện vẫn còn chiếm 15% thời trình bắt buộc của mỗi sinh viên đại học. Thời Trung cổ, môn thần học Công giáo, bị bắt buộc giảng dậy ỏ Đại học Sorbonne cho sinh viên toàn cõi Âu châu cũng không chiếm một thời lượng lớn như vậy.

Monday, October 3, 2011

Sự Hình Thành Hệ Thống Lưỡng Đảng Ở Mỹ

VOA – BS Phạm Hồng Sơn chuyển ngữ

(LÊN MẠNG Thứ sáu 19, Tháng Mười Hai 2008)

Khi lên làm Tổng thống, George Washington không thuộc đảng phái chính trị nào và vào thời điểm đó, nước Mỹ cũng chưa có đảng phái chính trị. Điều đó không có nghĩa là mọi người Mỹ lúc đó đều có cùng một chính kiến. Nước Mỹ lúc đó có nhiều quan điểm chính trị khác nhau, nhưng chưa có một tổ chức nào được lập ra để đưa người ra ứng cử.

Sau đó có hai tổ chức dần dần được hình thành trong nhiệm kỳ Tổng thống đầu tiên của George Washington. Một tổ chức có tên là Người Liên bang, do bộ trưởng tài chính Alexander Hamilton lãnh đạo. Tổ chức thứ hai có tên là Người Cộng hòa, đứng đầu là bộ trưởng ngoại giao Thomas Jefferson. Mỗi tổ chức đều bày tỏ quan điểm chính trị của người đứng đầu.